Giới thiệu
Hành trình đến Đỉnh Bàn Cờ (bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng) là một trải nghiệm khiến tôi cảm nhận rõ nhất vẻ đẹp nguyên sơ của thành phố biển này. Con đường leo núi uốn lượn quanh sườn Sơn Trà không quá dễ đi, nhưng lại rất đáng để trải nghiệm. Một bên là rừng cây xanh rậm rạp, một bên là độ cao dốc thoải dần xuống biển, tạo cảm giác vừa thử thách vừa gần gũi với thiên nhiên. Không khí trên đường đi trong lành, mát lạnh, mang theo mùi của lá rừng và gió biển hòa quyện.
Khi càng lên cao, khung cảnh càng mở rộng. Thành phố dần thu nhỏ lại phía xa, nhường chỗ cho màu xanh của núi rừng và màu xanh thẳm của biển trời. Có những lúc, mây trôi thấp ngang tầm mắt, tạo cảm giác như đang đi xuyên qua mây. Đặc biệt vào sáng sớm, hiện tượng “săn mây” ở Đỉnh Bàn Cờ mang đến một khung cảnh rất ấn tượng: biển mây trắng xóa bao phủ quanh đỉnh núi, mềm mại như sóng, khiến không gian trở nên huyền ảo và yên bình.
Trên đỉnh, không còn tiếng xe cộ hay sự ồn ào của đô thị, chỉ còn gió thổi nhẹ và tiếng chim rừng vang xa. Tượng Tiên Ông ngồi bên bàn cờ giữa không gian mây trời càng làm cho nơi đây mang vẻ tĩnh lặng, như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên dưới.
Đứng ở Đỉnh Bàn Cờ, tôi cảm nhận rõ một Đà Nẵng rất khác: không chỉ là thành phố năng động bên biển, mà còn là nơi có những khoảng nguyên sơ, nơi con người có thể chậm lại để hít thở và cảm nhận thiên nhiên một cách trọn vẹn nhất.