Giới thiệu
Mình dậy sớm vì lạ chỗ, cũng chẳng có kế hoạch gì đặc biệt. Ra đến bờ biển thì trời vừa hửng sáng, vài tia nắng đầu ngày len qua những đám mây, mặt biển lấp lánh như được rắc một lớp vàng mỏng.
Đà Nẵng buổi sáng không quá đông đúc. Người lớn tuổi đi bộ, tập dưỡng sinh, mấy cô chú bán hàng rong đã chuẩn bị cho một ngày mới. Dọc đường ven biển, nhiều bạn trẻ chạy bộ, đạp xe, còn vài nhóm bạn thì ngồi trên bờ kè, vừa uống cà phê vừa ngắm mặt trời lên.
Xa xa, những chiếc thuyền thúng và tàu cá nhỏ trở về sau một đêm đánh bắt. Mấy bác ngư dân tất bật gỡ lưới, phân loại hải sản, tiếng cười nói xen lẫn tiếng sóng biển tạo nên một khung cảnh rất đỗi bình thường nhưng cũng rất dễ chịu.
Mình ngồi một lúc lâu, chẳng làm gì ngoài ngắm mọi người bắt đầu ngày mới. Tự nhiên thấy Đà Nẵng có một nhịp sống rất nhẹ nhàng. Không cần những điểm check-in nổi tiếng hay lịch trình dày đặc, chỉ cần một buổi sáng sớm như thế cũng đủ để cảm nhận vì sao nhiều người yêu thành phố này đến vậy.
Có lẽ, bình minh ở Đà Nẵng đẹp không chỉ vì mặt trời mọc, mà còn vì nó mở ra một ngày mới với những điều rất đỗi giản dị: một vòng xe đạp, một chuyến thuyền về bến, một ly cà phê ven biển và những con người đang bình thản sống cuộc sống của mình.
Ảnh mình mượn của bạn Moon Black