Giới thiệu
Có những con đường đi qua rồi người ta sẽ quên, nhưng đường lên Sơn Trà thì lạ lắm, cứ như tự nhiên mà ở lại trong lòng người ta mãi. Con đường quanh co ôm lấy sườn núi, một bên là rừng cây xanh rì, một bên thấp thoáng bầu trời rộng mở. Chạy xe giữa đoạn đường ấy, cảm giác như mình đang đi lạc vào một nơi rất khác với thành phố ngoài kia — yên tĩnh, mát lành và nhẹ nhõm vô cùng.
Mùa này, cả cánh rừng như được phủ bởi những chùm hoa trắng nhỏ li ti. Nhìn từ xa, chúng giống hệt những áng mây đang mắc lại trên triền núi, vừa thơ vừa dịu. Gió trên Sơn Trà không quá mạnh, chỉ đủ khẽ lướt qua tóc, mang theo mùi cây cỏ và hơi ẩm của núi rừng khiến lòng người tự nhiên bình yên đến lạ. Thỉnh thoảng bắt gặp vài chú khỉ ngồi ven đường, vô tư giữa thiên nhiên xanh ngắt, lại thấy Sơn Trà không chỉ đẹp mà còn rất đỗi gần gũi và đáng yêu.
Có lẽ điều khiến người ta thích Sơn Trà không nằm ở cảnh đẹp quá choáng ngợp, mà ở cảm giác khi đứng giữa nơi ấy. Một cảm giác rất khó gọi tên — vừa tự do, vừa chữa lành. Chỉ cần đi qua con đường ấy một lần thôi, cũng đủ để nhớ mãi màu xanh của núi rừng, những khúc cua dịu dàng và cả cái bình yên mà hiếm nơi nào ở Đà Nẵng có được.