Giới thiệu
Khi bóng tối của màn đêm còn bao phủ cả vịnh Đà Nẵng, tôi đã bắt đầu hành trình khám phá cái hồn cốt của ẩm thực miền Trung đầy nắng gió. Giữa bờ biển Thọ Quang lồng lộng gió và đẫm hơi sương, tôi bắt gặp dáng người nhỏ nhắn của dì Mai – một người phụ nữ miền biển thực thụ với làn da mật ong và ánh mắt lấp lánh niềm vui. Thay vì ghé vào những trung tâm thương mại hiện đại, dì kéo tôi đi bộ ra bãi cát, nơi những chiếc thúng chai đầy ắp cá tôm vừa rẽ sóng cập bờ sau một đêm dài chống chọi với đại dương.Bình minh chưa kịp lên, nhưng bến cá lúc năm giờ sáng đã rộn ràng một nhịp sống vô cùng hối hả. Đó là sự hòa âm của tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng cá quẫy đuôi tanh tách trong khoang thuyền và những thanh âm trò chuyện giòn giã của những người đàn bà vùng biển. Cúi người bên mớ mực ống còn đổi màu lấp lánh và rổ ghẹ xanh tươi rói, dì Mai nâng niu từng con tôm đất rồi trầm giọng nói: “Biển Đà Nẵng nước sâu và mặn, nên hải sản xứ này ngọt thịt lắm con. Đằng sau mỗi rổ cá tôm tươi ngon dọn lên bàn ăn là cả một đêm mất ngủ, đối mặt với sóng gió của đàn ông bản địa, còn cánh đàn bà tụi dì thì cứ đúng giờ là ra ngóng thuyền về để gìn giữ sự tươi ngon nguyên bản ấy”. Câu nói chân chất ấy dường như đã thức tỉnh tôi, giúp tôi nhận ra mỗi sản vật của biển khơi không chỉ là thức ăn thông thường, mà chính là những món quà vô giá được kết tinh từ mồ hôi, nước mắt và tình yêu biển cả của con người nơi đây.