Giới thiệu
Mình đến Đà Nẵng vào một ngày mưa. Thành phố vốn sôi động bỗng chậm lại, những con đường ướt nước và bầu trời phủ một màu xám dịu. Dù thời tiết không thuận lợi, mình vẫn quyết định ghé chùa Linh Ứng trên bán đảo Sơn Trà.
Lúc đến nơi, cơn mưa bất chợt nặng hạt hơn. Đứng dưới mái chùa, lắng nghe tiếng mưa rơi hòa cùng tiếng chuông, mình bỗng cảm thấy một sự bình yên rất khó tả. Tượng Quan Thế Âm sừng sững giữa màn mưa, hướng mắt ra biển lớn, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa thiêng liêng.
Từ trên chùa nhìn xuống, cả thành phố Đà Nẵng hiện ra thấp thoáng trong làn mưa. Những cây cầu, những tòa nhà và dòng sông Hàn như được phủ một lớp sương mỏng, khiến khung cảnh trở nên trầm mặc và đầy cảm xúc. Mình nhận ra rằng, Đà Nẵng không chỉ đẹp vào những ngày nắng xanh rực rỡ, mà cả trong những ngày mưa, thành phố vẫn có một nét cuốn hút rất riêng.
Có lẽ, điều mình nhớ nhất sau chuyến ghé thăm không phải là một bức ảnh đẹp, mà là cảm giác đứng giữa đất trời Sơn Trà, ngắm Đà Nẵng từ xa trong cơn mưa và thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Ảnh của bạn Moon Black ạ