Giới thiệu
Giữa nhịp sống hối hả, con người ta luôn khao khát tìm kiếm một "điểm chạm", nơi thế giới bên ngoài và tâm thức bên trong giao hòa làm một. Với tôi, điểm chạm tuyệt vời nhất ấy nằm ở Hội An vào một buổi sớm ban mai. Người ta thường nghĩ đến một Hội An lung linh, rực rỡ sắc màu của đèn lồng đêm phố Hội, nhưng mà tôi lại phải lòng nơi này vào khoảnh khắc vắng lặng lúc ban mai. Bỏ lại đằng sau sự náo nhiệt quen thuộc, Hội An lúc rạng sáng khoác lên mình một tấm áo hoàn toàn khác. Sự bình lặng, yên ả ấy chỉ dành cho những ai thức dậy sớm để lắng nghe nhịp thở của thời gian.
Bước chân ra phố cổ khi trời còn tờ mờ sáng, một luồng không khí trong lành, tinh khiết ùa vào khiến tôi tỉnh cả người. Tôi dạo bước dọc theo những con phố nhỏ, vẫn những bức tường vàng ấy và những căn nhà cổ hay bày bán hàng hóa tấp nập ngày thường nay đều chưa mở cửa, khép mình thầm lặng đằng sau những then gỗ in hằn vệt thời gian. Rồi những nếp nhà hình ống mang sắc vàng hoài cổ nhuốm màu thời gian đổi thay qua bao thế kỷ, giờ đây đang trầm mặc đứng tựa lưng vào nhau, vạn vật dường như đều đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khi một ngày mới náo nhiệt bắt đầu. Tôi vừa tản bước đi bộ, vừa ngắm nhìn sông Hoài lặng lẽ trôi. Giờ đây, không có tiếng máy chèo hay lời chào mời đò ngang, dòng sông phẳng lặng như một dải lụa êm ái, nhẹ nhàng cuốn trôi đi mọi muộn phiền của thực tại.
Cứ đi lang thang một lúc, chẳng hiểu sao tâm trí lại đưa tôi đến với Hội quán Phúc Kiến. Khác xa với những lúc đông đúc tiếng bước chân của du khách, nơi đây lúc này chìm sâu trong sự yên tĩnh tuyệt đối. Chỉ còn mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ, tỏa ra từ những vòng hương trầm lớn treo trên trần nhà, từ từ lan tỏa vào làn sương sớm. Mùi hương ấy khi quyện hòa cùng chút se lạnh của không khí sớm mai, bỗng dệt nên một sắc hương thiêng liêng. Hít một hơi thật sâu, tôi ngắm nhìn làn khói lửng lơ giữa không gian tĩnh mịch, chợt nhận ra một cảm giác mờ ảo, thần kỳ bỗng ùa vào tâm trí, mang lại sự thư thái và dễ chịu vô cùng.
Khi rảo bước tiếp đến Chùa Cầu, trong lòng tôi bỗng hẫng đi một nhịp vì ngỡ ngàng. Nơi đây vốn là tâm điểm sầm uất của Hội An, chưa từng thiếu bóng người mà nay lại vắng vẻ đến lạ kỳ. Đứng từ xa nhìn lại, hiếm khi nào tôi có thể trông thấy toàn cảnh Chùa Cầu một cách trọn vẹn, không một bóng ai xen vào khung hình như lúc này. Ngôi chùa cổ đứng sừng sững, trầm mặc trong làn sương mỏng, toát lên một vẻ đẹp vô thực, không quá khi nói rằng, hình ảnh lúc này tựa như một bức tranh cổ phong vừa bước ra từ nét vẽ của một danh họa đại tài.
Khoảnh khắc dạo bước một mình giữa lúc Hội An vắng người là một đặc ân mà không phải ai cũng may mắn được trải nghiệm. Nó giúp tôi nhận ra một điều, giá trị đích thực của một vùng đất không chỉ nằm ở những phồn hoa, náo nhiệt, mà đôi khi nằm ở chính những phút giây lắng đọng, khi vạn vật đối diện với sự chân thật nhất của chính mình. Mải đắm chìm trong không gian tĩnh lặng ấy mà không biết từ lúc nào, những tia nắng đầu ngày đã len lỏi qua những hàng cây, những chiếc mái ngói âm dương đặc trưng của Hội An đã được nhuộm màu nắng, thoáng chốc mà Hội An đã trở về với nhịp sống hối hả thường ngày. Những dãy hàng quán hai bên đường bắt đầu mở cửa đón khách, từng đoàn du khách đã đến nói cười, hào hứng check-in khắp các con đường. Phố cổ lại trở nên tươi vui, rộn ràng như vẻ vốn có. Thế nhưng, cho dù cái không khí ồn ào ấy đã lấp đầy mọi không gian, thì cái “điểm chạm tĩnh lặng” của buổi sớm mai vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi, trở thành một khoảng lặng an yên mà tôi mang theo suốt chặng đường về.