Bún mắm nêm heo quay
Điểm chạm vị giác
Trang chủ Danh sách Bún mắm nêm heo quay

Bún mắm nêm heo quay

Đà Nẵng 22/05/2026

Giới thiệu

Chiều nay giữa chốn thị thành xa lạ, một cơn gió thoảng qua vô tình mang theo chút hương vị mằn mặn ngập ngừng nơi sống mũi khiến lòng tôi bỗng chùng xuống. Ký ức trở mình thức giấc, đưa tôi trở về những buổi sáng chủ nhật thảnh thơi hiếm hoi cùng gia đình ngồi vây quanh cái quán nhỏ nơi góc phố thân quen. Ngày ấy, một tô bún mắm nêm heo quay nghi ngút khói chỉ có giá hai mươi lăm ngàn đồng nhưng gói gọn cả niềm háo hức của những ngày thơ bé. Không gian buổi sớm luôn rộn ràng bởi tiếng cười nói, tiếng dao thớt lách cách băm chặt và cả tiếng gọi quen thuộc: “Cô ơi cho con một tô nhiều mít non, nhiều bún, nhiều mắm”. Trong cái không khí ấm áp đó, niềm vui của đứa trẻ đôi khi chỉ là sự nhường nhịn vô tư khi gắp bớt mấy cọng rau sang cho ba, hay lúc hít hà thỏ thẻ xin cô bán hàng thêm chút bún thêm miếng thịt vì món ăn quá đỗi đậm đà, ngon đến mức ăn bao nhiêu cũng thấy thèm.
Mùi hương của bún mắm quê nhà chẳng rực rỡ lấn át mà nồng nàn, đưa đến một vẻ mộc mạc cắm rễ thật sâu vào tâm trí đứa con xa quê. Nhắm mắt lại, tôi như ngửi thấy mùi hăng nồng của tỏi ớt giã nhuyễn quyện chặt trong thứ hương thơm nức mũi của hũ mắm nêm vừa độ chín tới. Đó là thứ mắm chưng cất từ những mẻ cá cơm tươi rói mặn mòi vị biển miền Trung, thoang thoảng chút dịu ngọt thanh tao của các lát thơm băm nhỏ. Để rồi giờ đây, khi bất chợt tìm thấy một góc quán quen mang đúng cái mùi vị thân thương ấy nơi xứ người, tôi mạnh dạn gọi hẳn một tô thập cẩm ba mươi lăm ngàn, một sự nuông chiều bản thân sau chuỗi ngày dài đằng đẵng thèm thuồng vị quê nhà đến cháy lòng.
Điểm chạm vị giác thực sự bùng nổ ở cái khoảnh khắc lùa đũa trộn đều tô bún đặc biệt ấy. Đưa một gắp vào miệng, cả một trời ký ức tuổi thơ như ùa về vỗ về đầu lưỡi. Cái vị mặn mòi béo ngậy đặc trưng của mắm len lỏi vào từng sợi bún trắng ngần, quyện cùng vị ngọt mỡ màng của thịt heo quay tươm mỡ ươn ướt với lớp da màu cánh gián giòn rụm nổ lốp bốp dưới răng, cái bùi bùi của đậu phộng rang vàng ươm, chút chua thanh và ngọt dịu của thơm và đặc biệt là cái cay xé lưỡi của ớt miền Trung râm ran lan tỏa đến tận cuống họng. Nhai đến đâu, tiếng da heo kêu răng rắc hòa cùng độ giòn sần sật của rau sống, xà lách và nhúm mít non luộc thái mỏng âm vang đến đó. Hít hà sảng khoái, mồ hôi rịn ra mà nước mắt bỗng rơm rớm tự lúc nào. Chẳng biết vì vị ớt cay nồng xộc lên xé mắt hay vì nỗi nhớ nhà ngậm ngùi chực trào nơi cuống họng. Tô bún dẫu đơn sơ trong những sáng chủ nhật năm nào lại trở thành một miền ký ức vô giá mà đứa con mưu sinh nơi xứ người có dùng bao nhiêu tiền cũng chẳng thể nào mua lại được trọn vẹn cái ấm áp của tình thân ngày xưa cũ.

Thư viện ảnh
1 / 2
0
Đăng nhập để bình chọn